Ông bạn mới quen tên Khỏe cũng là một đệ tử của nghề "Giời đày" dẫn đi câu ở sông La Ngà. Ngày trước, tôi biết tới địa danh này qua truyện "Cuộc truy tầm kho vũ khí". Bây giờ mới đến.
Lục đục ở SG từ 5h sáng, lên xe và đi cùng chú Minh - cũng là một người bạn của Khỏe. Con đường Long thành - Dầu Rây thật tuyệt. Thắc mắc chút: Trước đây hình như có địa danh là Dầu Rái (dầu trai - chất liệu lấy từ nhựa cây dầu để trét - sảm thuyền gỗ). Có lẽ qua thời gian từ ngữ bị biến hình... cũng như Bến Vượt bị chuyển hóa thành "Bến Dược".
Đường cao tốc trong này ít biển hạn chế, buổi sớm, đường thông, kim đồng hồ tốc độ đứng im phắc ở con số 100. Minh hiền lành, ít nói, cẩn thận và tập trung vào vô lăng. Tôi thả sức ngó nghiêng những công trình ven lộ...Hơn tiếng sau thì tới Nông trường Túc Trưng.
Sau vài cú điện thoại Khỏe cũng lù lù áp xe máy trờ tới. To lớn, da bánh mật với nụ cười cởi mở, anh bạn này là lương duyên để tôi đến với sông La Ngà. Khỏe là dân cao su nhưng rất ham câu cá lóc và có tay nghề khá. Trò chuyện bên bàn nhậu bữa nọ, mới nhá vài chiêu, hai bên đã "bắt đèn" , lập tức lên kế hoạch cho buổi hôm nay.
Ăn sáng chút xíu rồi vào rừng... Xuyên qua hàng chục trang trại xoài và keo tai tượng, chúng tôi tới trang trại của người bạn của Khỏe tên là Tâm. 60 ha thì hơn 55 ha là đầm cá. Đầm áp sát sông La Ngà, dưỡng cá tự nhiên, mùa nước lên thì mở cửa đập cho cá vào và rộng trong đó đến khi thu hoạch. Cá sông gặp nước mới tràn từ lòng hồ Trị An và từ các dòng sông suối tìm đến vùng nước mới, người ta chỉ việc khoanh nuôi... Mối năm đầm này cho sản lượng khoảng 200 tấn, nếu chỉ được 100 tấn "coi như thua!". Ông chủ hồ xởi lởi đón bạn và chỉ chỗ câu.
Đã có 2 xe ô tô của dân câu cá lóc từ Bình Dương và SG đậu ở đó. Họ cũng lôi thôi như chúng tôi với đồ nghề của dân Giời đày!
Mặt nước hồ trong xanh và liên tục bị phá vỡ của tiếng cá quẫy đớp... rất khả quan!
Khỏe còn cẩn thận mua cả nhái sống làm mồi câu và vài cái bánh mỳ (để làm gì sau sẽ biết)
Trời nắng sáng trưng, gío nhẹ, mặt nước khá yên, mùi cá tanh sặc, có cả vài xác cá lóc cỡ chừng mỗi con 1 kg nổi lềnh bềnh. (Mấy cái ao phía trên nuôi cá lóc, con nào bị chết, họ quẳng xuống hồ)
Tôi câu đài (câu vòng) theo lối cổ truyền. Khỏe câu máy còn Minh thì câu phao với mồi bánh mỳ.
Hai cần câu cá lóc thao tác rất thành thục và mẫn cán.
Cả tiếng đồng hồ qua mà không được phát nào. 9 h, có lẽ đã qua giờ cá ăn buổi sớm. Tôi bảo Minh, lấy cái cần câu phao, ra chỗ này mà câu, thấy nhiều trê, chép... Hắn cũng thử xem sao. Ngồi một lúc, Minh giựt cái vèo, lưỡi bay mắc luôn ngọn cây. Khỏe lại phải phụ gỡ... Chợt có tiếng reo : Ù cá ... và thấy Minh đang lúng túng với caí cần câu tay, cong vút, tuyệt vọng với con cá lớn quá sức tải. Đành phải túm cước lôi lên và Minh hét tướng : Cá chuối! Khỏe giảng giải: Hổng phải, cá trê! (Minh là dân mới vào nghề nên chưa phân biệt được cá và cũng chưa biết giật đóng, ròng...)
Thôi cũng được, cả bọn xoay qua câu cá trê. Trê ở đây là cá trê đen, cá tự nhiên và là loài cá bản địa. Nó rất phàm ăn, mặc dù bây giờ là ban ngày. Thả xuống chỉ khoảng 1 phút là cước bị kéo căng, giật lên co kéo khá vất vả vì toàn cỡ 7 lạng đến gần 2 kg. Cả một đàn trê quần tụ phía dưới. Giật được vài con thì tôi cũng chán, vì mục tiêu là cá lóc chứ không phải loại "Trư Bát Giới" này. Dù sao cũng đã có cảm giác cá đầu cần...
Sang góc hồ bên kia, tĩnh lặng và rất gợi ý với những bè cỏ lơ thơ, hiển nhiên là xa bầy cá trê háu táu... Hình như có cả một đàn "rồng rồng" ... Không ăn thua, thả ra rồi lại kéo vào bằng không. Có một thằng cá lóc chừng 3 lạng còn đùa nghịch, ngậm rồi nhả.
12 h trưa, ngắm chừng đã đủ, chúng tôi lui quân, thành quả là 20 kg cá trê! Trong số đó có dăm con nặng gần 2 kg. Thịt rắn câng, da đen sì và hai cái ngạnh đầy vẻ hăm dọa với kẻ mới vào nghề.

Trưa ngồi ở quán ven hồ Trị an, thưởng thức gió lành và bia, ngắm làng cá, mặt hồ mênh mông.
Chiều về qua chợ Khỏe lại kiếm được bọc rắn bông súng. Tối đó, hắn trổ tài nấu nướng với món rắn bông súng bằm xào xả ớt và lẩu. Thật tuyệt vời khi cùng bạn bè...
Dĩ nhiên là cá trê thì phải phân phát cho dân SG. Mấy người họ hàng và bạn bè biết tài câu của tôi đã lâu, nay được trực cảm thành quả của một ngày dãi nắng. Hiển nhiên tôi được dịp "làm le".
Ông bạn Đường (nhân vật trong Đạo câu) do công việc, phải hủy chuyến đi câu vào phút chót, biết được chuyện chúng tôi đi câu ở La Ngà, tiếc hùi hụi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét