"Bỗng dưng muốn khóc..."
Tôi là hạng đàn ông "men dầy cả tấc"... nhưng khi đọc bài thơ này tôi muốn khóc.
Tôi căm giận, khinh bỉ cái lũ người nói chữ Dân cứ nhẹ như không, thơn thớt, đờn đợt đầu lưỡi... Chúng nó phá, cướp, ức hiếp nhân dân biết bao mà kể. Vậy mà có dịp là đầu môi, chót lưỡi nói câu "vì Dân". Lại có đứa dám nói về những người đã "Dốc lòng cởi dạ cho người mình tin", rằng họ "dân trí thấp" ... Chúng dám chạm đến miền thiêng ấy!
Lũ chúng nó từ đâu mà ra? Quân vong bản! Chúng mày sẽ bị nhân dân tiêu diệt!
Bài thơ rất xứng đáng được giải nhất cuộc thi thơ lục bát của báo Văn nghệ Trẻ năm 2002 - 2003. Nó mang lại cho người đọc bao cung bậc cảm xúc...
THƯỜNG DÂN
Nguyễn
Long
"Đông thì chật, ít thì thưa
Chẳng bao giờ thấy dư thừa thường dân
Quanh năm chân đất đầu trần
Tác tao sau những vũ vần bão giông
Tác tao sau những vũ vần bão giông
Khi là cây mác, cây chông
Khi thành biển cả, khi không là gì
Thấp cao nào có mà chi
Cỏ ngàn năm vẫn xanh rì cỏ thôi
Khi thành biển cả, khi không là gì
Thấp cao nào có mà chi
Cỏ ngàn năm vẫn xanh rì cỏ thôi
Ăn của đất, uống của trời
Dốc lòng cởi dạ cho người mình tin
Ồn ào mà vẫn lặng yên
Mặc ai mua bán nổi chìm thiệt hơn
Dốc lòng cởi dạ cho người mình tin
Ồn ào mà vẫn lặng yên
Mặc ai mua bán nổi chìm thiệt hơn
Chỉ mong ấm áo no cơm
Chắt chiu dành dụm thảo thơm ngọt lành
Hoà vào trời đất mà xanh
Vô tư mấy kiếp mới thành thường dân"./.
Chắt chiu dành dụm thảo thơm ngọt lành
Hoà vào trời đất mà xanh
Vô tư mấy kiếp mới thành thường dân"./.