Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013



"Bỗng dưng muốn khóc..."


      Tôi là hạng đàn ông "men dầy cả tấc"... nhưng khi đọc bài thơ này tôi muốn khóc. 
     Tôi căm giận, khinh bỉ cái lũ người nói chữ Dân cứ nhẹ như không, thơn thớt, đờn đợt đầu lưỡi... Chúng nó phá, cướp, ức hiếp nhân dân biết bao mà kể. Vậy mà có dịp là đầu môi, chót lưỡi nói câu "vì Dân". Lại có đứa dám nói về những người đã "Dốc lòng cởi dạ cho người mình tin", rằng họ "dân trí thấp" ... Chúng dám chạm đến miền thiêng ấy!  
      Lũ chúng nó từ đâu mà ra? Quân vong bản! Chúng mày sẽ bị nhân dân tiêu diệt!
       Bài thơ rất xứng đáng được giải nhất cuộc thi thơ lục bát của báo Văn nghệ Trẻ năm 2002 - 2003. Nó mang lại cho người đọc bao cung bậc cảm xúc...
  
       

THƯỜNG DÂN
                          Nguyễn Long

"Đông thì chật, ít thì thưa
Chẳng bao giờ thấy dư thừa thường dân
Quanh năm chân đất đầu trần
Tác tao sau những vũ vần bão giông

Khi là cây mác, cây chông
Khi thành biển cả, khi không là gì
Thấp cao nào có mà chi
Cỏ ngàn năm vẫn xanh rì cỏ thôi

Ăn của đất, uống của trời
Dốc lòng cởi dạ cho người mình tin
Ồn ào mà vẫn lặng yên
Mặc ai mua bán nổi chìm thiệt hơn

Chỉ mong ấm áo no cơm
Chắt chiu dành dụm thảo thơm ngọt lành
Hoà vào trời đất mà xanh
Vô tư mấy kiếp mới thành thường dân"./.


Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013

Bao giờ cho đến tháng mười...

Như một ước vọng về một mùa đẹp nhất... khi nó đã qua, khó lặp lại như xưa, song cũng không hẳn là không thể. 
Cuộc sống bề bộn thay, "chân, thiện, mỹ" dường như đảo lộn...

Tôi đi qua tỉnh nọ, thấy cái nhà to vật, hỏi của ai? Của một quan đầu tỉnh, cái loại người với mức lương công chức và năng lực của hắn phải một nghìn năm mới đủ tiền để xây dinh như vậy. Hiển nhiên ngôi nhà là bằng chứng về sự bất minh của thu nhập.
Chuyện ấy thì đã rõ, song vấn đề là ở chỗ của ăn cắp, ăn trộm được mà phô phang không chút ngượng ngùng! Lại chọn chỗ đẹp nhất để trưng bày ra, như khoe khoang, như bất chấp, thậm chí lại còn có tham vọng "nêu gương" cho ai đó! 
Ấy thế mà kẻ ấy, trên các diễn đàn long trọng vẫn được người ta vỗ tay, kính thưa, xuýt xoa cảm ơn sự sự hiện diện của "cụ"... Dù trong thâm tâm của đa số hắn chả xứng một chút nào.
Rõ là "ăn trộm ăn cắp thành Phật, thành Tiên..."

Đấy là một chuyện...
Lại còn chuyện một cậu ấm, tài năng và đóng góp chẳng bằng ai, nhờ ông bố quan to, nay cũng được xếp vào hàng "mũ cao áo dài". Mặt búng ra sữa, tri thức và kinh nghiệm có ra gì; nhân cách cũng vào hạng  xoàng. Ấy thế mà nghênh ngang bước vào chính trường, nơi mỗi quyết định liên quan tới cả triệu con người...
Nguy lắm!

Những chuyện ấy, Dân biết, tôi biết, anh biết. Cái gì và tại sao  khiến chúng ta lại chấp nhận những nghịch cảnh ?  

"Bao giờ cho đến tháng mười..."như hạt lúa vàng rõ ràng là công của người hai sương một nắng!  
  

Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2013


Thằng Xù.

Nó là bạn tôi... 
Cao lớn, tóc dài ria rậm, tài hoa... cho nên, cũng đã làm tan nát bao trái tim những kẻ khác giới...
Có bận, nó vác violong lên sân khấu kéo... khổ, cái đám học trò mới lớn, biết quái gì nhạc cổ điển, chỉ thích mấy câu "xuống xề" cải lương, ở dưới tán nhau ầm ầm như chợ! Người cứ miệt mài say sưa với âm nhạc cao cấp. Kẻ cứ tỉnh queo tán chuyện. Xem ra cũng bất lịch sự thật. Loa đài lại chả ra làm sao...
Với cái độ nhạy của mình, nó xuống sân khấu, mặt mũi "sưng vù"... Thế mới biết thế nào là "đàn kéo tai nghé"... 
Tôi bảo: Thứ này kén người lắm, chỉ có vài chục người thích và hiểu được trong hội trường này thôi... 
Nó quắc mắt: Em nghĩ chỉ dăm người...
Ừ, thế cũng đủ em ạ...
Từ đấy, vào những đêm mất điện, mấy thằng hay ngồi hát với nhau. Tầng ba, xung quanh là rừng,  ghita và nhạc Trịnh, gió mùa khô ào qua cửa sổ mang tiếng ca của những chàng trai đất Bắc vẳng xa  trên cao nguyên. Mà sao nó nhớ được nhiều bài hát đến thế...

Hồi ấy tôi đi câu được nhiều, mấy thằng về lại nấu nướng với nhau, song nó chỉ được cái chân phụ bếp chứ chưa được vào chân đầu bếp bao giờ. Tay chân ông tướng này có ra làm sao... 
Có lần nó bảo tôi, cho em đi câu với. Quá hay, đi câu có bạn... Sáng chủ nhật, hai anh em vào rừng. Tôi cẩn thận mang theo mấy cái bánh chưng vì biết nó háu đói. 
 Tôi thì cho rằng chỉ mình câu là ổn. Còn với nó, rừng và hồ là quá đủ. Thiên nhiên Tây nguyên hồi đó còn đẹp lắm.  Xù chỉ làm người xách cá cũng được... Vả lại, câu nhử cá chuối không dễ. 
Tôi cũng tin vào phẩm chất sát cá của mình.

Song hôm đó, giờ đất thế nào ấy, đến gần 10 giờ sáng mà chưa được phát "đớp" nào. 
Cái dở của tôi là không tính đến việc cho người ta hòa nhập hoạt động, đến bây giờ mới phát tác. Giá như mang theo cái cần câu rô cho nó cùng tham dự thì đỡ! 
Khốn nạn, trời thì nắng oi ả, không khí mùa khô Tây Nguyên bắt đầu sực lên. Cỏ lau bắt đầu vặn lách tách dưới nắng. Mà giỏ thì chưa có gì...
Nó đọc chán cuốn Từ điển tiếng Anh, ăn hết số bánh mang theo và bắt đầu "ám" tôi. "Về thôi anh ơi..!" Lại còn cứ đi đi lại lại như con gấu trên bờ mới chán chứ.
Lòng tự ái nghề nghiệp trào dâng, tôi quyết định phải kéo cho kỳ được một con mới về. Chả lẽ hai thằng về với giỏ rỗng ...
Quẳng ra rồi lại thu về ... bằng không. 
Mọi chiêu thức câu cá được tung ra cho bằng hết. Trời vẫn oi ả thêm. Thằng bạn chán ngán chui vào bụi định ngủ, kiến đốt không yên. Lại ra ám...
Chịp... một tiếng động ấm áp vang lên chỗ con mồi đang dụ dỗ. Sự kiên nhẫn đến mức lì lợm đã được đền đáp. Phực, tôi giật vừa đủ mạnh cho lưỡi đóng. Ổn rồi, con cá quẫy ùm ùm... 
Mọi ngày, khi nhiều cá cắn thì tôi đã cho những đứa đi cùng thưởng thức cái gọi là "cảm giác đầu cần" có cá kéo là như thế nào. Nhưng hôm nay thì không, phải chắc ăn! Tôi tập trung tối đa cho sự dìu kéo "sản phẩm". Xù vẫn phải làm người quan sát! 
Cuối cùng con cá đã lên bờ! Không to lắm, nhưng đủ bữa. Về thôi!
Tôi bụng bảo dạ: rõ là không có cái dại nào bằng, lúc cá cắn thì phải về, tự dưng lại mang cái thằng tính "sùng sục" đi câu...
Chuyện ấy, nó cũng đã viết lại như một hồi ký. 

Bây giờ nó cũng đã lên tuổi ông, thế mới biết thời gian qua nhanh thật. Lại còn làm xếp nữa mới kỳ! Cái tính của nó mà bảo được người ta! 
Thiên hạ hết người rồi chắc?

22/3/2013