Thứ Ba, 26 tháng 2, 2013
Thứ Hai, 25 tháng 2, 2013
25/2
Chiếc nhẫn của vua Xalomong và điều ước của tôi
Chuyện xưa kể rằng vua Xalomong xứ Arap có một chiếc nhẫn quý trên khắc dòng chữ: "Mọi điều rồi sẽ qua". Ngài thích nó lắm và thường xuyên đeo trên tay như một sự nhắc nhủ về phương châm sống. Song có một lần, trước một sự kiện xấu, đến nỗi ngài cũng không thể kiềm chế được. Và trong cơn buồn giận, ngài tháo khỏi tay chiếc nhẫn quý và quăng nó đi. Quý vật cũng không giải quyết nổi tình thế oái ăm.
Chiếc nhẫn vô tội tủi thân lăn vào một góc, song ngẫu nhiên có ánh sáng soi vào nó. Kìa, lại có một dòng chữ nhỏ khắc bên trong lòng nhẫn mà đức vua chưa từng thấy. Tò mò, ngài nhặt lên và đọc thấy dòng chữ: "Và điều này rồi cũng sẽ qua đi...!"
Ngài bỗng mỉm cười và nhặt lên, đeo lại chiếc nhẫn.
Con người có nhiều nỗi buồn, nhiều sự day dứt và muốn rũ bỏ nó. Song cũng không ít người đã thử mà không làm nổi.
Bạn tôi cũng thế... bị mất người thân. Mấy năm rồi, thời gian và công việc không khỏa lấp nổi. Cứ mỗi lúc một mình, bạn lại buồn và nhớ day dứt... Cái buồn ấy như một nốt trầm, ngân thật sâu và thật dài. Nó thấm thía và luôn bùng lên khi được gợi ý, bởi cảnh bởi người...
Tôi cũng đã từng chia sẻ, an ủi.
Chợt thấy mình vụng dại làm sao.
Giá như bây giờ kiếm được chiếc nhẫn Xalomong ...
Vì ngôn từ đã dường như đã bất lực!
Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2013
Mùi nắng trên tóc con
Trẻ con bây giờ thiếu nhiều quá và cũng thừa nhiều quá.
Bạn tôi định nghĩa: Trường Tây là trường bố mẹ bỏ tiền ra cho con được chơi ! Quá đúng! và cũng thật gai ngạnh... Vì ở cái trường gọi là quốc tế ấy, người ta có thời gian biểu đàng hoàng và không ít để cho trẻ... được chơi! Mà học phí thì đắt ra trò!
Làm người là khó (tên hồi ký của cụ Đoàn Duy Thành) song không đến nỗi quá khó nếu chú ý đến quy luật "tự nhiên nhi nhiên" Angghen thì nói "tự nhiên bao giờ cũng hợp lý"...
Còn tôi thì cho rằng, con người sẽ phát triển hợp lý và biết sống đúng đạo lý khi nó gần với tự nhiên. Cái nền giáo dục chỉ chăm chăm dạy chữ mà không dạy nổi người là nền giáo dục không có tương lai và xã hội trước sau sẽ không chấp nhận nó.
Tôi viết thư cho bạn thân mô tả cuộc sống của mình ở Hà Nội: cứ rỗi rãi, hai bố con lại ra cánh đồng bên nhà đi câu. Thằng bé lũn cũn và rất hăng hái theo bố ra đồng, bố nó với chiếc cần câu và bộ đồ nghề quen thuộc. Lại có cả chú chó cũng ủng oẳng đi theo cho đủ bộ. Chắc nó còn nhớ cảm xúc khi giật được con cá đầu tiên. Đi câu, hôm được, hôm không nhưng khi nào ra về, quần áo con cũng đầy quả ké và bông cỏ may. Và trên tóc con bao giờ cũng thơm mùi nắng...
Giờ nó đã lớn rồi, có rủ cũng không thèm đi câu với bố. Nó cũng có nhiều niềm vui và bận bịu riêng...
Song trẻ con bây giờ thật sự thiếu thiên nhiên, nhất là tụi trẻ ở thành phố. Chúng cũng ngại về quê, nơi được cho là thiếu web, thiếu bạn.
Người lớn ở Hà Nội bây giờ xuất hiện một đám với đủ mọi nghề song giống nhau ở thú đi câu. Họ gọi là cái nghề "giời đày", cứ đẹp nắng là lễ mễ đi câu. Hàng chục cây số, mệt nhọc với nắng mưa và tốn kém nhưng có dịp là lên đường... Họ dễ nhận ra trên đường với lỉnh kỉnh bao túi, xô mồi và dễ nhận nhất là mấy ông câu cá quả với chiếc cần câu hóp đá cổ truyền. Ai cũng nước da bánh mật và rất dễ đánh bạn với nhau...
Lại có cả những trang web riêng của các câu lạc bộ người yêu thích môn câu cá...
Xem ra, mùi nắng bây giờ chỉ còn trên tóc của một vài người lớn!
Trẻ con bây giờ thiếu nhiều quá và cũng thừa nhiều quá.
Bạn tôi định nghĩa: Trường Tây là trường bố mẹ bỏ tiền ra cho con được chơi ! Quá đúng! và cũng thật gai ngạnh... Vì ở cái trường gọi là quốc tế ấy, người ta có thời gian biểu đàng hoàng và không ít để cho trẻ... được chơi! Mà học phí thì đắt ra trò!
Làm người là khó (tên hồi ký của cụ Đoàn Duy Thành) song không đến nỗi quá khó nếu chú ý đến quy luật "tự nhiên nhi nhiên" Angghen thì nói "tự nhiên bao giờ cũng hợp lý"...
Còn tôi thì cho rằng, con người sẽ phát triển hợp lý và biết sống đúng đạo lý khi nó gần với tự nhiên. Cái nền giáo dục chỉ chăm chăm dạy chữ mà không dạy nổi người là nền giáo dục không có tương lai và xã hội trước sau sẽ không chấp nhận nó.
Tôi viết thư cho bạn thân mô tả cuộc sống của mình ở Hà Nội: cứ rỗi rãi, hai bố con lại ra cánh đồng bên nhà đi câu. Thằng bé lũn cũn và rất hăng hái theo bố ra đồng, bố nó với chiếc cần câu và bộ đồ nghề quen thuộc. Lại có cả chú chó cũng ủng oẳng đi theo cho đủ bộ. Chắc nó còn nhớ cảm xúc khi giật được con cá đầu tiên. Đi câu, hôm được, hôm không nhưng khi nào ra về, quần áo con cũng đầy quả ké và bông cỏ may. Và trên tóc con bao giờ cũng thơm mùi nắng...
Giờ nó đã lớn rồi, có rủ cũng không thèm đi câu với bố. Nó cũng có nhiều niềm vui và bận bịu riêng...
Song trẻ con bây giờ thật sự thiếu thiên nhiên, nhất là tụi trẻ ở thành phố. Chúng cũng ngại về quê, nơi được cho là thiếu web, thiếu bạn.
Người lớn ở Hà Nội bây giờ xuất hiện một đám với đủ mọi nghề song giống nhau ở thú đi câu. Họ gọi là cái nghề "giời đày", cứ đẹp nắng là lễ mễ đi câu. Hàng chục cây số, mệt nhọc với nắng mưa và tốn kém nhưng có dịp là lên đường... Họ dễ nhận ra trên đường với lỉnh kỉnh bao túi, xô mồi và dễ nhận nhất là mấy ông câu cá quả với chiếc cần câu hóp đá cổ truyền. Ai cũng nước da bánh mật và rất dễ đánh bạn với nhau...
Lại có cả những trang web riêng của các câu lạc bộ người yêu thích môn câu cá...
Xem ra, mùi nắng bây giờ chỉ còn trên tóc của một vài người lớn!
Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013
Đi công tác và mua được cần câu ở Úc...
Trong đoàn có một người suýt lạc vì mải mê với gian hàng đồ câu. Đường phố như bàn cờ, ngoắt ngoéo, đi thì được dẫn, về thì tự mò.
Mất gần 2 tiếng tôi mới tìm được lối về nhà... trong đầu vẫn lởn vởn những cần cùng lưỡi...
Hôm sau lại mất gần 2 tiếng nữa mới hài lòng ra về với 3 cuộn cước, một cái cần câu máy, tổng cộng gần 80 đô la Úc.
Lại thêm phiền toái... cái cần câu biển chỉ có 2 đoạn, mỗi đoạn cỡ chừng 1,7 m. Làm sao mang về đây? Mà sao trông cái cần câu lai giống cái nòng súng thế... Sẽ là oái ăm với mấy ông an ninh sân bay lắm đây...
Thôi đành phải đèo bòng vậy. Hắn quyết định không thèm bao gói quý vật. Lại quyết vác cái cần đã được bọc sơ sài trong túi ni lon trên vai với tâm trạng "năm ăn, năm thua"...
Nhưng mà không sao cả, thiên hạ cũng tinh đời lắm.
Mấy nhân viên phục vụ ở sân bay Brisbane toét miệng cười nhìn ông hành khách với món đồ kỳ dị và xởi lởi hỏi han:
- Ngài đi du lịch à? Ô, cái cần câu của ngài để chúng tôi gửi theo loại "hàng dễ vỡ" ... đến sân bay ngài cứ đến cửa Fragile mà lấy !
- O, thank very much !
Quả vậy, cái cần câu của tôi được thiên hạ o bế về đến VN đầy những giấy thông hành với tem hàng. Nhưng không xây sướt mảy may ...
Tôi được dịp điều chỉnh tình cảm của mình với những người làm công việc kiểm soát ở sân bay. Mặt mũi họ lạnh tanh, suốt ngày soi chiếu, và hiển nhiên - nguyên tắc là ý Chúa. Nhưng lần này xem ra... họ có vẻ cũng thiện cảm với người thích câu kéo.
Còn họ cũng có một dịp để biết rằng dân VN cũng biết và ham câu kéo lắm chứ không chỉ suốt ngày lo công việc và gây phiền cho người làm phận sự ở sân bay...
Một cái cần câu mà điều chỉnh được thái độ của nhiều con người ở hai quốc gia xa tít...
Thế thì ham câu cũng hay đấy chứ.
Trong đoàn có một người suýt lạc vì mải mê với gian hàng đồ câu. Đường phố như bàn cờ, ngoắt ngoéo, đi thì được dẫn, về thì tự mò.
Mất gần 2 tiếng tôi mới tìm được lối về nhà... trong đầu vẫn lởn vởn những cần cùng lưỡi...
Hôm sau lại mất gần 2 tiếng nữa mới hài lòng ra về với 3 cuộn cước, một cái cần câu máy, tổng cộng gần 80 đô la Úc.
Lại thêm phiền toái... cái cần câu biển chỉ có 2 đoạn, mỗi đoạn cỡ chừng 1,7 m. Làm sao mang về đây? Mà sao trông cái cần câu lai giống cái nòng súng thế... Sẽ là oái ăm với mấy ông an ninh sân bay lắm đây...
Thôi đành phải đèo bòng vậy. Hắn quyết định không thèm bao gói quý vật. Lại quyết vác cái cần đã được bọc sơ sài trong túi ni lon trên vai với tâm trạng "năm ăn, năm thua"...
Nhưng mà không sao cả, thiên hạ cũng tinh đời lắm.
Mấy nhân viên phục vụ ở sân bay Brisbane toét miệng cười nhìn ông hành khách với món đồ kỳ dị và xởi lởi hỏi han:
- Ngài đi du lịch à? Ô, cái cần câu của ngài để chúng tôi gửi theo loại "hàng dễ vỡ" ... đến sân bay ngài cứ đến cửa Fragile mà lấy !
- O, thank very much !
Quả vậy, cái cần câu của tôi được thiên hạ o bế về đến VN đầy những giấy thông hành với tem hàng. Nhưng không xây sướt mảy may ...
Tôi được dịp điều chỉnh tình cảm của mình với những người làm công việc kiểm soát ở sân bay. Mặt mũi họ lạnh tanh, suốt ngày soi chiếu, và hiển nhiên - nguyên tắc là ý Chúa. Nhưng lần này xem ra... họ có vẻ cũng thiện cảm với người thích câu kéo.
Còn họ cũng có một dịp để biết rằng dân VN cũng biết và ham câu kéo lắm chứ không chỉ suốt ngày lo công việc và gây phiền cho người làm phận sự ở sân bay...
Một cái cần câu mà điều chỉnh được thái độ của nhiều con người ở hai quốc gia xa tít...
Thế thì ham câu cũng hay đấy chứ.
(6 Tết Quý Tỵ - 2013, tháng 2, ngày 17)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)