Thứ Hai, 25 tháng 2, 2013



25/2

Chiếc nhẫn của vua Xalomong và điều ước của tôi


Chuyện xưa kể rằng vua Xalomong xứ Arap có một chiếc nhẫn quý trên khắc dòng chữ: "Mọi điều rồi sẽ qua". Ngài thích nó lắm và thường xuyên đeo trên tay như một sự nhắc nhủ về phương châm sống. Song có một lần, trước một sự kiện xấu, đến nỗi ngài cũng không thể kiềm chế được. Và trong cơn buồn giận, ngài tháo khỏi tay chiếc nhẫn quý và quăng nó đi. Quý vật cũng không giải quyết nổi tình thế oái ăm.  
Chiếc nhẫn vô tội tủi thân lăn vào một góc, song  ngẫu nhiên có ánh sáng soi vào nó. Kìa, lại có một dòng chữ nhỏ khắc bên trong lòng nhẫn mà đức vua chưa từng thấy. Tò mò, ngài nhặt lên và đọc thấy dòng chữ: "Và điều này rồi cũng sẽ qua đi...!"
Ngài bỗng mỉm cười và nhặt lên, đeo lại chiếc nhẫn.

Con người có nhiều nỗi buồn, nhiều sự day dứt và muốn rũ bỏ nó. Song cũng không ít người đã thử mà không làm nổi. 
Bạn tôi cũng thế...  bị mất người thân. Mấy năm rồi, thời gian và công việc không khỏa lấp nổi. Cứ mỗi lúc một mình, bạn lại buồn và nhớ day dứt... Cái buồn ấy như một nốt trầm, ngân thật sâu và thật dài. Nó thấm thía và luôn bùng lên khi được gợi ý, bởi cảnh bởi người... 
Tôi cũng đã từng chia sẻ, an ủi. 
Chợt thấy mình vụng dại làm sao.
Giá như bây giờ kiếm được chiếc nhẫn Xalomong ... 
Vì ngôn từ đã dường như đã bất lực!    

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét