Trong đoàn có một người suýt lạc vì mải mê với gian hàng đồ câu. Đường phố như bàn cờ, ngoắt ngoéo, đi thì được dẫn, về thì tự mò.
Mất gần 2 tiếng tôi mới tìm được lối về nhà... trong đầu vẫn lởn vởn những cần cùng lưỡi...
Hôm sau lại mất gần 2 tiếng nữa mới hài lòng ra về với 3 cuộn cước, một cái cần câu máy, tổng cộng gần 80 đô la Úc.
Lại thêm phiền toái... cái cần câu biển chỉ có 2 đoạn, mỗi đoạn cỡ chừng 1,7 m. Làm sao mang về đây? Mà sao trông cái cần câu lai giống cái nòng súng thế... Sẽ là oái ăm với mấy ông an ninh sân bay lắm đây...
Thôi đành phải đèo bòng vậy. Hắn quyết định không thèm bao gói quý vật. Lại quyết vác cái cần đã được bọc sơ sài trong túi ni lon trên vai với tâm trạng "năm ăn, năm thua"...
Nhưng mà không sao cả, thiên hạ cũng tinh đời lắm.
Mấy nhân viên phục vụ ở sân bay Brisbane toét miệng cười nhìn ông hành khách với món đồ kỳ dị và xởi lởi hỏi han:
- Ngài đi du lịch à? Ô, cái cần câu của ngài để chúng tôi gửi theo loại "hàng dễ vỡ" ... đến sân bay ngài cứ đến cửa Fragile mà lấy !
- O, thank very much !
Quả vậy, cái cần câu của tôi được thiên hạ o bế về đến VN đầy những giấy thông hành với tem hàng. Nhưng không xây sướt mảy may ...
Tôi được dịp điều chỉnh tình cảm của mình với những người làm công việc kiểm soát ở sân bay. Mặt mũi họ lạnh tanh, suốt ngày soi chiếu, và hiển nhiên - nguyên tắc là ý Chúa. Nhưng lần này xem ra... họ có vẻ cũng thiện cảm với người thích câu kéo.
Còn họ cũng có một dịp để biết rằng dân VN cũng biết và ham câu kéo lắm chứ không chỉ suốt ngày lo công việc và gây phiền cho người làm phận sự ở sân bay...
Một cái cần câu mà điều chỉnh được thái độ của nhiều con người ở hai quốc gia xa tít...
Thế thì ham câu cũng hay đấy chứ.
(6 Tết Quý Tỵ - 2013, tháng 2, ngày 17)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét