Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013

Bao giờ cho đến tháng mười...

Như một ước vọng về một mùa đẹp nhất... khi nó đã qua, khó lặp lại như xưa, song cũng không hẳn là không thể. 
Cuộc sống bề bộn thay, "chân, thiện, mỹ" dường như đảo lộn...

Tôi đi qua tỉnh nọ, thấy cái nhà to vật, hỏi của ai? Của một quan đầu tỉnh, cái loại người với mức lương công chức và năng lực của hắn phải một nghìn năm mới đủ tiền để xây dinh như vậy. Hiển nhiên ngôi nhà là bằng chứng về sự bất minh của thu nhập.
Chuyện ấy thì đã rõ, song vấn đề là ở chỗ của ăn cắp, ăn trộm được mà phô phang không chút ngượng ngùng! Lại chọn chỗ đẹp nhất để trưng bày ra, như khoe khoang, như bất chấp, thậm chí lại còn có tham vọng "nêu gương" cho ai đó! 
Ấy thế mà kẻ ấy, trên các diễn đàn long trọng vẫn được người ta vỗ tay, kính thưa, xuýt xoa cảm ơn sự sự hiện diện của "cụ"... Dù trong thâm tâm của đa số hắn chả xứng một chút nào.
Rõ là "ăn trộm ăn cắp thành Phật, thành Tiên..."

Đấy là một chuyện...
Lại còn chuyện một cậu ấm, tài năng và đóng góp chẳng bằng ai, nhờ ông bố quan to, nay cũng được xếp vào hàng "mũ cao áo dài". Mặt búng ra sữa, tri thức và kinh nghiệm có ra gì; nhân cách cũng vào hạng  xoàng. Ấy thế mà nghênh ngang bước vào chính trường, nơi mỗi quyết định liên quan tới cả triệu con người...
Nguy lắm!

Những chuyện ấy, Dân biết, tôi biết, anh biết. Cái gì và tại sao  khiến chúng ta lại chấp nhận những nghịch cảnh ?  

"Bao giờ cho đến tháng mười..."như hạt lúa vàng rõ ràng là công của người hai sương một nắng!  
  

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét