Tư duy kiểu thằn lằn
Giống máu lạnh và lấy bụi rậm,
góc khuất làm nơi nương náu. Mắt đen sì và hầu như không lòng trắng, cái lưỡi
dài chẻ đôi, thò thụt hỗ trợ đắc lực cho việc kiếm miếng sinh tồn. Chạy rất
nhanh để nấp rất nhanh. Sẵn sàng hi sinh một phần cơ thể, chấp nhận cụt đuôi để
tồn tại…
Thôi, xấu đẹp gì gì đi nữa
(theo mắt con người) thì cũng là kết quả
của tạo hóa. Nó hợp lý thì nó tồn tại, nó tồn tại vì nó chứng minh là mình hợp
lý… Thằn lằn cũng như muôn loài khác, đều có lý của nó.
Ấy là chuyện động vật.
Còn chuyện con người?
Sao bây giờ lắm người có tư
duy kiểu thằn lằn đến vậy.
Chuyện thế này. Bạn tôi có đứa
con trai. Cháu học giỏi và thích thi vào trường Ngoại giao. Thi đỗ. Đi
học. Học giỏi. Mới năm thứ hai thôi, nhưng nó cũng nghe, cũng biết chuyện đời:
này là chuyện thằng Y, thằng X con ông nọ, ông kia, chưa tốt nghiệp đã có chỗ
làm dấm trước ở ban này bộ nọ,– đại loại toàn là “chỗ ngon”. Nó về nhà, kể
chuyện ở trường. Mẹ nó sốt ruột. Xem ra, con mình bị đời gạt ra rìa - hỏng đến nơi rồi. Tương lai tối thui. Lại dằn
vặt cả ông chồng, sao chiều con mà thiếu “định hướng”…
Chưa hết, lại có mấy gã hàng
xóm, học hành đã chẳng đến đâu, con cái cũng như bố mẹ. Lại sang nhà bạn tôi
chơi, khoe mẹo làm ấm thân con trẻ: học ít thôi, chạy việc cho con là chính.
Việc gì? Thì… cũng đại loại là kiếm được vài bốn triệu một tháng, loàng xoàng,
ấm thân. Và đắc ý như một mẫu mực của tư duy thực tế!
Đến chùm nho cũng phải nổi
giận! Xem ra theo lối tư duy thằn lằn kia, đáng phải xỉ vả. Hắn thực dụng đến
ty tiện. Mặc hắn! Song không được đem cái thước ngắn ngủn của mình ra để đo thế
giới. Cái hỏng cái hư của người lớn không được làm lỗi trẻ con.
Xã hội cần người tài giỏi, mà sự
học hành đến nơi đến chốn bao giờ cũng là khởi đầu.
Đã đành, cơ quan, công sở nào
bây giờ cũng là 30 + 30 + 40 (30% làm việc để nuôi cả cơ quan; 30% cầm chừng và
40 % không làm gì cả nhưng… vẫn lĩnh lương đều đặn). Không thể chối bỏ thực tế
ấy, nhưng cũng không thể phủ nhận là xã hội cần cái nhóm 30% đầu tiên, cơ quan
tồn tại được vì nhóm ưu tú này. Họ từ đâu ra:
từ học hành, chăm chỉ và ý thức cao về nghề nghiệp.
Có khối cậu ấm, cô chiêu dốt
nát song ấm thân vì có cha mẹ làm xếp lớn, lo đặt chỗ từ rất sớm. Alan Phan ví
dụ về 2 chỗ mà xã hội ta đang đua nhau chen chân: Hải quan và CSGT! Nhưng có thể còn nhiều chỗ khác nữa…
Song chắc chắn các cô cậu ấy
không phải là người mà xã hội cần.
Đã thấy trọc phú, xếp ngu, "ô dù"… nhưng chưa bao giờ thấy người giỏi mà nghèo hèn. Vì cuộc đời còn cần
người giỏi.
Và, đừng bao giờ làm nản chí con trẻ trên đường
rèn luyện nhân cách, bằng cái tư duy thằn lằn kia!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét