Thứ Bảy, 8 tháng 6, 2013
NGÔI NHÀ CỦA NHỮNG ÂM MƯU
Khác hẳn những ngôi nhà đâu đó tràn đầy gió và ánh nắng mặt trời… ngôi nhà này, dường như đầy âm mưu. Bởi có mấy loại người ở đó.
Kẻ kha khá ở tầng trên cùng, thì nhìn ngang và nhìn xuống những tầng dưới, gườm gườm những xì xầm và lắng tiếng chân lên cầu thang, rình mò à, còn lâu nhé... Kẻ ở tầng giữa thì bực bội nhìn lên, sao chúng nện gót mạnh thế, sao chúng cười to thế, phải làm cho tầng trên mọt ruỗng và sập đổ xuống, đã là cái gì đâu mà huếnh ...
Cứ thế, ngôi nhà có vẻ đầy những âm mưu…
Song vẫn còn những sắc thái khác. Ở tầng dưới…
Bọn trẻ con vẫn tung tăng với mấy chiếc đu quay. Tốc độ, tiếng huyên náo dường như làm chúng quên đi rằng mình vẫn quẩn quanh trong vòng tròn trò chơi. Tối phải lên giường đến đủ sức sáng mai đi học, sáng phải dời khỏi giường để rửa mặt, ăn sáng và chen chúc cùng bố hoặc mẹ trên những dòng xe cộ để đến trường, cứ thế. Chúng không biết rằng, đời cũng giông giống vòng đu quay.
Mấy bà “Ô sin”, thiên hạ vẫn gọi người giúp việc hôm nay như vậy, đang đứng hóng mát dưới bóng cây đầu nhà, vẫn trò chuyện râm ran về vụ trộm, vụ cháy, vụ đánh ghen nào đó. Họ hướng quan tâm vào chuyện vô thưởng vô phạt…Cần gì quan tâm xa xôi, cuối tháng có thêm ít tiền cho con đang học nghề năm giữa là được…
Ông già công nhân về hưu làm thêm nghề sửa xe đạp, cái nghề đang mai một dần ở thành phố và rất thiếu khách hàng ở ngôi nhà này, cũng lại có một tâm sự khác. Ngày ông chỉ ở trong nhà vài tiếng, còn lại là ngoài đường. Thảng hoặc cháy nổ, sập lún, thì dung sai an toàn của ông vẫn lớn hơn mọi người bám lấy ngôi nhà. Ông là người xây dựng ngôi nhà này, ông biết phẩm chất và tuổi thọ của nó. Song bây giờ, đến ông cũng buộc phải nghi ngờ những gì mà bản vẽ đã vạch ra. Bởi những người đến ở đã tùy tiện thêm vào và cải hoán quá nhiều. Chỗ đáng là khu vệ sinh, nhà ông nọ đã biến thành phòng khách (cho cởi mở, ông ấy bảo thế). Chỗ đáng là ban công hóng gió, bà nọ bảo con trai sắp lấy vợ, đua ra và khép lại làm thành một phòng như tổ chim… Ban Quản lý có phạt đấy nhưng “cho phép giữ nguyên hiện trạng”!
Ông biết tuổi thọ của ngôi nhà chỉ còn là năm tháng. Nó đã rệu rã bởi những âm mưu và toan tính của những người cùng nhà. Sức bền vật liệu và của thiết kế kết cấu đã tới hạn. Mấy năm trước đã có những ngôi nhà tương tự sập đổ. Song ai trong ngôi nhà này cũng nghĩ là mình ở trường hợp khác. Gần đây, lại nghe nói có mấy đại gia đã mua đứt cả khu vực có ngôi nhà này. Thành phố cũng đã đồng ý, giờ chỉ còn xin ý kiến của dân. Nhà chả sập thì người ta cũng phá để tạo mặt bằng. Và, họ vẫn cứ toan tính và cứ tiếp tục dửng dưng./.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét